Khi bạn đón nhận một điều tồi tệ, bạn cảm thấy như thế nào?

Giận dữ, lo lắng, bồn chồn. Tâm trạng tồi tệ khiến mình không có một chút động lực để làm bất cứ một thứ gì

Trong niềm hân hoan hóng trai trẻ comeback, trai già solo, một bức thư đến rồi để lại một tâm trạng…. trống rỗng. Cách anh hành xử, mình không trách, cuộc đời của anh, mình không can dự, nhưng, cái khiến mình buồn là phản ứng của mọi người xung quanh. Bề nổi là ủng hộ, nhưng bề chìm lại là những lời mỉa mai còn đau xót hơn cả chửi bới. Có những người mà mình rất thích, lại có những quan điểm trái ngược mình. Âu thì chuyện quan điểm trái ngược nhau là chuyện rất bình thường, nhưng vẫn để lại trong mình một chút gì đó mất mát. Không biết là do họ để lại trong mình cảm giác không được ủng hộ, hay là, mình sợ, những quan điểm của họ, dù trái ngược nhưng nghe rất có lý, và những cái có lý ấy chứng minh một sự thật ( hoặc điều mọi người nghĩ là sự thật ) mà mình luôn luôn trốn tránh

Tâm trạng đã rất tệ sau một status đầy ẩn ý, nhưng lòng mình trĩu nặng hơn khi đọc được dòng chữ “ Tại sao lại là ngày hôm nay, ngày Suho thông báo Solo” Câu nói này đánh vào tâm trí mình 2 luồng ý kiến, mà mình cũng chẳng biết là mình nghiêng về phía nào. Một đằng mình thầm hỏi, sao chị ấy không nghĩ cho hạnh phúc của idol, vì fan đâu có theo idol cả đời. Nhưng đằng khác, câu nói ấy, khiến mình suy nghĩ rằng, liệu nếu như mọi chuyện thực sự là như vậy, thì mình phải làm sao. Liệu mọi thứ chỉ là suy đoán, hay thực sự anh có lớp vỏ quá hoàn mỹ, chỉ là bây giờ cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra

Thật sự, mọi thứ tưởng chừng sẽ suốt đời yên ổn, lại nổi bão táp vào lúc không ngờ tới. Có những chuyện, chúng ta sẽ không bao giờ nghĩ nó sẽ xảy ra, như việc mình tự nhiên thấy rất thân thiết với một số người, và cả việc tự nhiên mình thấy xa lạ với hội bạn rất thân. Mọi thứ cứ ập đến, chẳng cho chúng ta một lời cảnh báo, một sự chuẩn bị. Có lẽ vì thế, mà mình, không muốn lên tiếng, không muốn bộc lộ, không muốn quá thân thiết, không muốn quá nồng nhiệt. Vì bản thân vô tình một chút,sẽ không vì chuyện của người khác mà ủ dột tinh thần

Mình cũng chẳng ngờ, bắt đầu bằng câu chuyện đó, mà dòng suy nghĩ của mình đã chảy sang một vấn đề gần như hoàn toàn không liên quan. Nhưng dường như, nó vẫn có một chủ để chung, là sự thay đổi của thế giới này, cái vấn đề mà vẫn luôn canh cánh trong lòng mình. Tại sao con người lại thay đổi, tại sao lòng mình lại thay đổi, hay tất cả chỉ là, thời gian làm bạn nhận ra nhiều thứ hơn

Mình cũng không biết nữa, vì mình cũng chưa có câu trả lời

Leave a comment