Dạo này đôi lúc mình cảm thấy mình như một người thừa trong các vòng tròn bạn bè, thấy bị bỏ rơi trong các cuộc trò truyện, thấy bản thân muốn trốn chạy khỏi mọi người.
Cái cảm xúc này thật khó hiểu và bứt rứt, vì mình không biết nó bắt đầu từ đâu. Là do mình hẹp hòi ích kỉ hay do mọi người cũng không cần sự xuất hiện của mình lắm. Mình chán ghét sự cô đơn nhưng lại tình nguyện cô đơn, vì mình nghĩ như thế ít ra mình ổn. Nhưng như thế cũng không ổn lắm. Trong lòng mình hình như đang có rất nhiều thứ gào thét, nhưng nhìn thấy bầu không khí vui vẻ của mọi người, mình lại không muốn nói ra, nói ra lại khiến mọi người xì xào, tụt mood hay khiến mọi người nhìn mình bằng ánh mắt khác không. Mọi người sẽ nghĩ mình đã thay đổi hay bản chất của mình thực ra xấu xa như vậy
Mình không phải người tốt, nhưng mình luôn cố gắng trở thành người tốt. Liệu rằng như thế có khiến mình mệt mỏi với vỏ bọc người tốt mà phần xấu xa trong mình càng mong muốn được trỗi dậy. Mình cũng không biết nữa. Nhưng khi mình nghe lời nhận xét nào đó không tốt về mình, đột nhiên mình thấy chơi vơi. Mình không biết là bản thân đã làm gì để lộ ra cái xấu xa của bản thân. Phát hiện ấy còn đến từ một trong những người mình thân thiết nhất. Ánh mắt – tâm hồn, mình đã làm gì để lộ ra ánh mắt phán xét ấy, do vô tình hay mình thực sự có ý nghĩ như thế. Mình cũng chẳng biết nữa
Có lẽ câu nói mình nói nhiều nhất trên wordpress là mình cũng không biết nữa. Liệu sau này mình đọc lại, mình có tìm thấy câu trả lời cho bản thân mình không
Mình cũng không biết nữa