Mình đang có đang ích kỷ quá hay không?

Nhà mình có một căn nhà, cho một đứa bạn và hai chị em họ ở cùng. Mọi chuyện rất bình thường cho đến khi mình thấy mình cần một không gian một mình. Và khi ấy mình cảm thấy mọi người đang chiếm đoạt những thứ lẽ ra chỉ mình mình có. Như chỗ ngồi trên bàn học, khoảng yên lặng sau khi đi học về, thời gian tắm vào bất kì lúc nào, từng cuộn giấy mình mua dùng sẽ mãi chả bao giờ hết, từng chiếc dép đi trong nhà, mọi thứ nó sẽ thật đúng theo trật tự mà mình mong muốn. Khi mình phải chia sẻ với những người yêu cầu cao hơn mức sử dụng của mình, mình sẽ quy đó là một sự thiệt thòi mà tại sao mình lại phải chịu đựng cơ ? Mình bị trigger bởi những điều nhỏ nhất, như khi về nhà thật nhiều người chưa tắm, như túi rác không ai chịu đi đổ, như đôi dép cứ tự bị lôi ra khỏi chỗ nó nên nằm để đi lê lết trong nhà, khi từng cái thìa nhà mình mang lên bị réo tên như đòi nợ ( xin lỗi trang nma t cáu lắm, t thực sự ghét mỗi khi m cứ đòi hỏi thứ k có ở đấy, có thể t xấu tính nma t luôn muốn mọi người có sự hài lòng nhất định vs thứ mình đang có, mỗi khi m hỏi về cái gì đó bị thiếu trong nhà mà m cần cứ như ai đó làm mất của mình, đó là cảm giác của t, và chuyện cái thìa với sự lặp lại lần thứ n thực sự trigger t đến mức t k thể chịu được nữa ).

Ừ đáng ra mình nên nói chuyện này rõ hơn. Nhưng mình sợ khi nói ra mọi thứ sẽ căng thẳng tột độ. Mình k muốn lên giọng vì khi ấy chả khác nào mình đang diễu võ dương oai t là chủ nhà còn chúng m chỉ là người ở nhờ. Nhưng mà thực sự bây giờ mình khó chịu lắm mà chả biết kể cho ai. Mình cũng chẳng thể phân công rõ ràng vì ai cũng treo một chữ bận ở đầu môi. Mình sợ bạn bè và chị em họ tị nạnh nhau, nhưng r có lẽ ng cô đơn nhất là mình vì mình thực sự chẳng biết xả nỗi tức này với ai. Vị tha một chút mà bỏ qua, như thế sẽ thoải mái hơn, nên mình cũng dễ ngơi đi mấy chuyện này. Chỉ là nó chẳng biến mất triệt để được, mình lúc nào cũng thế.

Nếu có thể mình mong sau này chẳng có sự nhờ vả nào, mình cũng vậy mà bạn mình cũng vậy. Vì một khi chạm đến tiền bạn là nhiều notion về lợi ích cá nhân lại hiện ra. Phải, nốt năm nay thôi, thực sự mình muốn đỗ, vì chỉ khi đỗ đi Hàn, bên cạnh ước mơ xuất ngoại của mình, mình còn muốn giải thoát chính mình khỏi cái mớ bòng bong này, khỏi ý nghĩ mình là người đang ban ơn cho kẻ khác.

Ptlinh ơi, nhớ giữ gìn các mối quan hệ!

Leave a comment