Một ngày thật mệt mỏi, khi mình vấp phải thất bại đầu tiên trong kì apply. Thật ra bản thân mình không devote đủ cho trường, nên âu kết quả không làm mình bất ngờ lắm. Chỉ là có chút hụt hẫng và ngỡ ngàng.
Một chiếc video xoa dịu cả một năm 2020 đầy bão tố. Mình không còn cuồng nhiệt như thuở đầu, mình cũng không dành cuộc đời mình có quá nhiều NCT, mình đôi khi mệt mỏi muốn thoát fan ( do mấy thứ linh tinh chứ các cháu lúc nào cũng đáng yêu hết), nhưng thần kì thay, NCT luôn có cách giữ chân mình ở lại, là một chốn yên bình vỗ về mình trong những lúc mệt mỏi nhất.
NCT 2020, có người thích, người ghét. Nhưng thứ mình nhìn được là nụ cười của các cháu, là nụ cười của mình.
Vậy nên mình biết ơn dự án lần này, rất nhiều, rất nhiều
Năm sau có lẽ sẽ là một năm quảng bá các unit bận rộn, 23 người sẽ chẳng có mấy cơ hội tụ họp, những bài hát của NCT U năm sau sẽ biến mất chẳng biết bao giờ được biểu diễn lại nữa. Nhưng mình tin, năm tới, sẽ là một năm ” đi thật xa để trở về “, để khi chúng ta tụ họp lại lần nữa, sẽ lại tiếp tục là một cú nổ lớn mà Kpop này không lường trước được.
Vì NCT, can’t live without NCT.