Một tuần mình set plan để bắt đầu lại từ đầu, nhưng lại đảo điên bởi chính sự không quyết tâm và nhiều yếu tố ngoại cảnh. Lịch làm overwork, ngủ khuya, thức muộn, productivity kém kinh khủng, nhìn lại một tuần đã lãng phí trôi qua thật hổ thẹn với bản thân.
Nhưng Unist đến như một niềm thức tỉnh, rằng mình chẳng còn thời gian nữa, rằng mình phải chạy nhanh lên, phải nỗ lực lên, vì cơ hội không đến nhiều lần. Unist vẽ ra trong đầu mình một viễn cảnh thật đẹp, nhưng cũng nhiều nỗi lo. Nỗi lo về việc thất bại một lần nữa, nỗi lo về việc cái ngu dốt của bản thân một lần nữa sẽ bị bóc trần ra sao.
Nhưng mình sẽ ổn thôi, mình tin là vậy. Vì mình vẫn còn những người bạn đáng quý, những người luôn mở rộng cánh tay chào đón mình.
Mình tin là mình sẽ làm được
UNIST, Wait for me