Bài luận trường U bắt mình reflect quá nhiều về Chuyên ngữ, điểm đến mà có lẽ mình sẽ biết ơn nhiều nhất trong cuộc đời này. Những tháng năm tuổi trẻ rong ruổi thoải mái, chưa nhiều lo toan, môi trường cởi mở, thúc đẩy mình làm thật nhiều thứ, thúc đẩy mình trở nên tốt hơn. Là điểm đến chông gai nhưng cũng đầy hạnh phúc, khi mình chỉ muốn cất bỏ những điều xấu xí và nhớ về chuyên ngữ với những hình ảnh đẹp đẽ nhất
Và có lẽ mình k thể overcome chuyên ngữ tuyệt vời của mình, nên mình k thể đón nhật một cái gì đó mới ở Đại học. Mình nhìn vẫn extrovert, vẫn hòa nhập rất nhanh, nhưng trái tim mình có lẽ đóng cửa rồi. Bởi mình chẳng thể tìm được cái gì đem lại cảm xúc cho mình như Chuyên ngữ nữa
Chuyên ngữ à, nhớ cậu thật nhiều. Mình đang cố gắng hết sức để cậu tự hào về mình đây. Hãy luôn ủng hộ mình nhé.